Dấu ấn của người họa sĩ trong một không gian không nhất thiết nằm ở một bức tranh. Nó có thể hiện ra trong cách một điểm nhìn được giữ yên, một mảng màu được hạ xuống, một món đồ được dịch đi hoặc một chi tiết được bỏ bớt để toàn bộ căn phòng trở nên sáng rõ hơn.
Tư duy hội họa đi vào thiết kế như thế nào
Hội họa rèn luyện khả năng nhìn tổng thể trước khi đi vào chi tiết. Trong một bố cục, mỗi hình, mỗi khoảng trống, mỗi sắc độ đều tác động tới phần còn lại. Một thay đổi nhỏ có thể làm trọng tâm dịch chuyển; một chi tiết đẹp nhưng đặt sai chỗ có thể khiến toàn bộ hình ảnh mất cân bằng.
Khi chuyển sang không gian sống, cách nhìn ấy giúp người thiết kế không đánh giá từng món đồ một cách tách rời. Ghế, bàn, vách, ánh sáng, màu tường, tranh và khoảng trống phải được nhìn trong quan hệ với nhau, đồng thời vẫn phục vụ những hoạt động thực tế của gia chủ.
Gọt giũa không phải là làm mọi thứ tối giản
Gọt giũa không có nghĩa là xóa bỏ trang trí hoặc buộc mọi công trình phải trở nên tối giản. Một không gian có thể giàu chất liệu và chi tiết nhưng vẫn mạch lạc; ngược lại, một căn phòng ít đồ vẫn có thể rời rạc nếu các tỷ lệ và điểm nhìn không liên hệ với nhau.
Với Bois, gọt giũa là xác định phần nào cần được nhấn, phần nào làm nền và phần nào không còn cần thiết. Đây là lớp tư duy giúp Đông Dương qua lăng kính Bois không biến thành một công thức trang trí.
Năm lớp được nhìn cùng lúc
Bố cục. Trước tiên là cách con người nhìn và đi qua không gian: điểm dừng của mắt, trục liên kết giữa các phòng, sự cân bằng giữa mảng đặc và khoảng trống. Bố cục tốt không buộc người xem chú ý tới mọi thứ cùng lúc.
Sắc độ và vật liệu. Màu không tồn tại riêng lẻ; nó thay đổi theo ánh sáng và bề mặt. Màu gỗ, màu tường, vải, đá và kim loại cần được cân bằng để không gian có chiều sâu mà không bị nặng. Cách nhìn này liên hệ trực tiếp với Ngôn ngữ của Gỗ.
Ánh sáng. Ánh sáng làm lộ ra cấu trúc, sắc độ và khoảng trống. Vì vậy, ánh sáng không phải hiệu ứng bổ sung sau khi đã chọn xong vật liệu, mà là một thành phần của bố cục. Xem thêm Ánh sáng và Tiện nghi.
Nhịp điệu chi tiết. Họa tiết, đường cong, thanh đứng, mảng cửa và các chi tiết mộc tạo thành nhịp lặp. Chỉ một vài điểm nhấn đúng chỗ thường có sức nặng hơn việc phủ cùng một motif lên nhiều bề mặt. Đây là nguyên tắc của Họa tiết và sự tiết chế.
Tác phẩm và đồ vật. Một bức tranh hay đồ vật lưu giữ ký ức có thể trở thành hạt nhân của không gian, nhưng cũng có lúc cần lùi lại để không lấn át đời sống. Bài Hội họa trong không gian sống giải thích rõ hơn sự khác nhau giữa treo một tác phẩm và để tư duy hội họa tham gia vào toàn bộ căn nhà.
Từ phác thảo tới quyết định có thể thi công
Cảm quan chỉ trở thành giá trị khi có thể chuyển thành quyết định cụ thể: điều chỉnh mặt bằng, thay tỷ lệ món đồ, giảm mật độ gỗ, đổi sắc màu, kiểm soát hướng sáng, chọn lại chi tiết hoặc bỏ một phương án chưa phù hợp. Những quyết định ấy sau đó phải đi vào bản vẽ, mẫu duyệt và quá trình thi công.
Trong quy trình của Bois, Phác thảo từ Họa sĩ là chặng chuyển cách nhìn tổng thể thành mặt bằng, phối cảnh và hồ sơ có thể triển khai. Tên gọi không có nghĩa mọi nét vẽ đều do một cá nhân trực tiếp thực hiện; nó mô tả phương pháp đặt bố cục, ánh sáng và cảm xúc ở nền của quyết định thiết kế.
Vai trò của ông Phạm Hùng Lâm trong Bois
Ông Phạm Hùng Lâm là người sáng lập, giữ vai trò định hướng nghệ thuật và cố vấn chiến lược cho Bois. Giá trị của vai trò này nằm ở hệ quan điểm và tiêu chuẩn thẩm mỹ được truyền vào cách Bois nhìn công trình, không phải ở lời hứa rằng ông trực tiếp thiết kế hoặc duyệt mọi chi tiết của từng dự án.
Vì Bois lựa chọn chưa công khai sâu về tiểu sử cá nhân, trang này chỉ tập trung vào phần liên quan trực tiếp tới phương pháp: nhìn tổng thể, nhận ra điều thừa, cân bằng sắc độ và giữ cho mỗi căn nhà có biểu đạt riêng. Những phát biểu nguyên văn của ông chỉ nên được đưa vào sau khi ông duyệt câu chữ và ngữ cảnh.
Dấu ấn cần được chứng minh bằng công trình
Một triết lý chỉ thuyết phục khi người đọc có thể quay lại đối chiếu với không gian thật. Mon Rosalia, Splendora và Vimeco được lựa chọn không phải để minh họa ba phiên bản giống nhau của một phong cách, mà để cho thấy cùng một phương pháp có thể tạo ra những sắc thái khác nhau theo quy mô, bối cảnh và người sống.
Vì vậy, điểm đọc tiếp quan trọng nhất của bài này là hệ thống Dự án. Mỗi case study cần chỉ ra bài toán ban đầu, quyết định đã được gọt giũa, quá trình hiện thực hóa và kết quả sau hoàn thiện.
Khi không gian đã đủ
Một không gian được gọt giũa không nhất thiết khiến người xem lập tức gọi tên phong cách. Điều còn lại có thể chỉ là cảm giác mọi thứ đang ở đúng chỗ: gỗ đủ ấm, ánh sáng đủ sâu, đồ vật đủ gần gũi và những dấu hiệu văn hóa hiện diện vừa phải.
Đó là lúc tư duy hội họa không còn đứng ngoài để trang trí cho kiến trúc. Nó trở thành một phần của cách Bois tạo nên một không gian thuộc về người sống.